Vui chơi hết ngày tháng

Xa cách – Trịnh Duy Kỳ

b1.jpg

Mấy hôm rày chợt bệnh thấy nhớ nhung
Không thể quên đi một cuộc tình quá độ
Lời nguyện thầm có khi làm em sợ
Em có sợ không mà núp bóng thiên đường

Anh ngu si nên cứ mãi vấn vương
Hình bóng cũ nên con đường hẹp lối
Anh khờ dại nên bên đường đứng đợi
Hạnh phúc muôn trùng tàn lụi dưới đôi tay
 
Nhưng em ơi! Hạnh phúc nào không có những đổi thay
Chia nhau mãi dây quấn gai của chúa
Anh vẫn đi mang theo từng lời hứa
Em cứ đi theo người mặc kệ những chia phôi
 
vết thương cũ rậm rạp cả lời mời
Ngày cắt xén đi về theo mắt biếc
Nhưng yêu nhau có khi là rách việc
Con tim anh không thể yêu thương người
 
Như tim em có nhiều phút vui tươi
Đạp hạnh phúc tuột xuống chân cội rễ
Nhưng có khi anh là người ngạo nghễ
Hạnh phúc tan tành ngồi nhặt các mảnh rơi
 
Khi u mê quấn nát cả lời mời
Môi ấm cúng chia nhau ngày trước
Trong gang tấc suốt đời anh chẳng được
Em bỏ theo người đợi tình ái quy y
 
Trong chia ly em có nhớ nhung gì
Thì hãy nhớ đừng đi trên đường cũ
Nhiều cách ngăn sẽ là nơi trú ngụ
Cho một ngày anh sẽ cách xa em!
 
 
 
Trịnh Duy Kỳ

Comment

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: