Chúng ta có thể nguyền rủa bóng tối không?

Tôi nghĩ rằng vẫn phải nguyền rủa nó. Tôi nhấn mạnh là mình không cố gắng đánh tráo một gương mặt vô tâm của những cơ quan công quyền địa phương khi người dân ở nơi nào đó hàng ngày phải khốn khổ đi qua những con đường ngập nước, ngập bùn, rác rưởi, đối […]

Sài Gòn – chỉ là một giọt lệ rơi

Nước trên đường Nguyễn Hữu Cảnh trào lấp lên hai bờ như đợt sóng xô, khi một chiếc xe hơi nào đó chậm rãi lướt qua. Ở giữa trung tâm đèn sáng lấp lánh từ nhiều cao ốc, cơn rực rỡ của thành phố đã bị trụng nước. Nó để lại trên mắt người bao […]

Cái ác trong nỗi sợ giả vờ

Một người vô danh trên mạng xã hội mô tả đôi dép tổ ong có chất độc từ Trung Quốc có thể làm hỏng chân. Một “ai đó” kể vu vơ rằng đi xe đạp thấy có người đi ngang, hình như xịt thuốc mê vào mình nên thấy choáng váng, cảnh báo “các mẹ” […]

Du kích ấp hay cao bồi thôn?

Tôi từng phỏng vấn một phụ nữ lớn tuổi ở Sài Gòn từ trước 1975. Gia đình bà là nghệ sĩ, trí thức. Bà kể, đại ý vầy: Vừa 30/4 xong, có một thằng trong xóm, nó là bạn học của con trai tôi, vẫn hay qua nhà, giờ nó làm dân quân. Tôi mặc […]

1 phút đàn ông

Đàn ông chở con ngồi trước, đi qua ngã 4 Quốc lộ 1 gần Cantavil, đèn xanh chưa bật, xe 4 bánh còn băng qua. Đàn ông vẫn ráng ghè 6 giây đèn đỏ, ngấp nghé vù qua. Xe Thành Bưởi lao tới phanh gấp nghe rùng mình. Đàn ông làm gì thế này, với […]