#2

Cái nhà này màu vàng – nó đứng giữa một vùng vô cùng khó chịu, đóng cửa xe thì nắng xuyên vô thân thể, mở cửa thì đau vì lạnh. Màu vàng của nó đứng cách mấy dặm đường còn thấy. Tôi nhớ nó vì ngay cả những ngày khí trời kỳ quặc và đau […]

#1

Hồi này tôi vừa nằm giữa một bầu trời lạnh. Phải rất lâu tôi mới hiểu được trái tim mình thèm nghe tiếng thiên nhiên đến mức nào. Môt quả thông rớt non xuống một triền đất cát đỏ. Lạnh thanh thanh. Mùi thơm của nhựa, thứ kỳ ảo không biên giới ở xứ sở […]

Chối từ bất an

Chúng ta thường bị cạn kiệt vì ngày tháng, trong những vòng cung xoáy tròn của sự lặp lại. Có người yêu sự lặp lại khôn xiết – vì nó an toàn. Có sự lặp lại hủy diệt con người – hủy diệt ước muốn thấy xúc cảm được trỗi dậy và trong veo lấp […]

Thân người tan biến

Bạn hỏi tôi: “Em muốn làm gì ở Mỹ?” -Tôi nói: “Mình sẽ đi vành đai miền Nam, mình muốn thấy nước Mỹ mà Jack Kerouac đi, nghe nhạc Jazz và nhìn thấy Grand Canyon.” – và rồi tôi được thấy nước Mỹ, nhưng theo cách mà tôi chưa bao giờ thấy được qua những […]

Mùa hè này mình sẽ đi đâu?

“Chị ơi. Em là cô gái đã inbox chị hỏi về hành trình và kinh nghiệm đạp xe mấy tháng trước. Hồi đó em còn sợ, còn lo lắng nhiều thứ mà không dám làm, nhờ cuộc nói chuyện với chị, nhờ những điều chị chia sẻ mà em có niềm tin hơn rất nhiều, […]

Chuyến đi trên đường ray

Một ngày mùa mưa, tôi trèo lên tàu, ướt nhẹp và run lẩy bẩy. Con tàu sẽ chạy 12 giờ nữa. Ngoài cửa sổ, mưa bay chấp chới như tạo ra một vùng không gian nhuốm đầy hồ nghi. Những khối bê tông khổng lồ vươn lên giữa trời xám tro kia sẽ còn vươn […]

Thị trấn thuyền nhân

Tôi đến Songkhla sau một chuyến tàu dài hơn một đêm. Cùng ngày hôm ấy, nhà ga xe lửa ở Pattani bị đánh bom. Con tàu dừng hàng chục lần trong đêm. Cảnh sát có súng lên xuống kiểm tra căn cước của người khách bất kỳ nào đó.  Người ngồi cạnh là một bạn […]