Hãy nấu bữa sáng cho người ta yêu 

Trong nhiều truyện tôi đọc, nhân vật thường ao ước trở về nhà ăn sáng. Họ ngồi trong vòng tay của cha. Họ chạy vào bếp hít ngửi mùi súp mẹ quấy sôi sùng sục. Họ dự định bao ước mơ trong đầu, chuẩn bị thực hiện phi vụ điên rồ nào đó, hoặc chạy trốn khỏi thế giới đang xay nghiến linh hồn. Nhưng gượm đã, phiêu lưu để sau, ta cần phải ăn sáng đã!
Đọc tiếp Hãy nấu bữa sáng cho người ta yêu 

Nhà có phải là nơi để về?

Có vài lần tôi nghĩ đến câu hỏi này, khi đối mặt với những tình huống lắt léo đến mức thử tưởng tượng bản thân lọt vào đó cũng làm tôi bối rối. Một nhân vật trong bài viết đón tôi vào nhà em trong con hẻm tìm mãi không ra với một mớ số lằng nhằng. Câu chuyện vì sao họ ở một cái … Đọc tiếp Nhà có phải là nơi để về?

Bị bóc lột hay tiền?

Tôi đọc thấy một bài viết nói về chuyện phải bưng trà nước suốt ba tháng không học được gì, và nghĩ về cách ta tiếp cận một công việc. Tuần rồi tôi ngồi với một đồng nghiệp làm Trưởng phòng truyền thông. Chị kể tuyển được bạn intern (thực tập sinh). Bạn nói thông thạo tiếng Anh, tốt nghiệp trường nước ngoài. Công việc … Đọc tiếp Bị bóc lột hay tiền?

Nhát dao của chuyện trò

Có một tối, tôi và anh đi nhậu. Luật chơi vô cùng đơn giản: Mình không nghe điện thoại hay đọc tin nhắn trong suốt cuộc nhậu đó. Chúng ta không hiểu mình đã bị ám ảnh ra sao bởi các “tin thông báo” hay notification. Chúng tạo ra ám ảnh câu thúc về cảm giác “Có ai đó đang đợi tôi kìa. Chuyện này … Đọc tiếp Nhát dao của chuyện trò