Vui chơi hết ngày tháng

Linh tinh rss

Bị bóc lột hay tiền?

(0)
15.08.2017

Tôi đọc thấy một bài viết nói về chuyện phải bưng trà nước suốt ba tháng không học được gì, và nghĩ về cách ta tiếp cận một công việc. Tuần rồi tôi ngồi với một đồng nghiệp làm Trưởng phòng truyền thông. Chị kể tuyển được bạn intern (thực tập sinh). Bạn nói thông… Read More ›

Nhát dao của chuyện trò

Có một tối, tôi và anh đi nhậu. Luật chơi vô cùng đơn giản: Mình không nghe điện thoại hay đọc tin nhắn trong suốt cuộc nhậu đó. Chúng ta không hiểu mình đã bị ám ảnh ra sao bởi các “tin thông báo” hay notification. Chúng tạo ra ám ảnh câu thúc về cảm… Read More ›

Chị xe ôm

Tôi đứng chờ rất lâu để thấy chị xuất hiện. Hôm ấy trời mưa. Tôi liên tục nói wa điện thoại: Em đứng ở ngã 3 đường, có quán cafe Kiến rất to ở ngã ba. Phải 10 phút sau chị mới xuất hiện, trong khi trên bản đồ đã hiện ra chị chạy vòng… Read More ›

Vòng tay

Tôi nghĩ mình bị run rẩy, khi đưa tay vẫy chào anh, và anh ôm ghì lấy tôi. Đó là cách tôi tưởng tượng ra những lần hội ngộ. Anh ôm như thể biết tôi sẽ tan thành bọt vụn. Và xiết lấy. Có những cái ôm sẽ ở trên thân thể mình vĩnh viễn,… Read More ›

Tạm dừng bất hạnh

Tôi quen một cô bé. Nhà cô ở quê xa, ba má có một nông trại nhỏ, trồng rau và cây trái. Cô giống bọn tôi. lớn lên, về thành phố và sống cuộc đời dữ dội của các giấc mơ và sự ồn ào. Cô nói muốn trở thành một người trồng rau, và… Read More ›

Cả thế giới đang nhìn tôi

Ở thời tươi đẹp nhất, chúng ta thường bị những ám ảnh kỳ lạ, như: – Cả thế giới đang nhìn tôi, tôi phải làm gì đó thật nổi bật, ăn mặc thật nổi bật, hành động thật nổi bật. – Tất cả đồng nghiệp đang theo dõi tôi, tôi không thể thất bại. –… Read More ›

18 tuổi: Một giấc mơ đắng

18 tuổi, Chẳng ai cản được bàn tay của sự lầm lạc nữa. Bàn chân ta chạm vào cuộc đời trần trụi mà chưa hề được chuẩn bị để đón nhận nhau.

Mùa đông rúng động

Bây giờ là mùa mưa. Chỉ cần sáng ngủ dậy, chạy ra đường là phải bung ô ra, và tha hồ đánh võng qua các vũng nước. Hôm nào chạy trong mưa như sáng nay, tôi lại hay nhớ về một buổi trưa mùa đông ở cảng Nagasaki, khi tôi ngồi uống cafe với ông… Read More ›

Chọn lựa

Một người trẻ tuổi luôn phải chọn lựa. Tôi nhận ra sự tàn nhẫn ở tuổi trẻ, chính là khi mình luôn ở một ngã ba phải chọn điều gì đó, và không bao giờ hiểu biết đủ rộng để đối mặt với thứ mình phải chọn. Sự chọn lựa buộc ta lớn lên. Cùng… Read More ›

Đố kỵ

Hôm nay, một cái status sượt qua tôi, đại ý nói: em thi đậu, em vui vì bạn em rớt. Cũng không có gì nghiêm trọng khi trẻ nhỏ nói vậy. Nhưng cảm xúc đó có thể nảy nở thành một thứ khác. Thật kỳ lạ, một con người luôn học về điều đố kỵ… Read More ›