Chiếc khăn tay

Có nhiều đứa bé lớn lên chưa bao giờ có khăn giấy sạch. Nhiều con người khác nhìn khăn giấy như biểu hiện của sự xa xỉ giàu có  – đơn giản là khăn giấy chưa tồn tại trong sự nghèo khó họ chịu đựng.

Chuyện trò nông cạn 

Chuyện trò xã giao là một sản phẩm mất thời giờ của đô thị. Người ta chẳng biết gì về nhau nhưng vẫn nhiệt thành nói chuyện.

Hãy nấu bữa sáng cho người ta yêu 

Trong nhiều truyện tôi đọc, nhân vật thường ao ước trở về nhà ăn sáng. Họ ngồi trong vòng tay của cha. Họ chạy vào bếp hít ngửi mùi súp mẹ quấy sôi sùng sục. Họ dự định bao ước mơ trong đầu, chuẩn bị thực hiện phi vụ điên rồ nào đó, hoặc chạy trốn khỏi thế giới đang xay nghiến linh hồn. Nhưng gượm đã, phiêu lưu để sau, ta cần phải ăn sáng đã!

Áp lực của xung quanh

Ám ảnh để được bằng bạn bè, đứng đầu trong chuỗi so sánh, mong muốn thuộc về một nhóm người liệu có tước bỏ chính ta?

Nhà có phải là nơi để về?

Có vài lần tôi nghĩ đến câu hỏi này, khi đối mặt với những tình huống lắt léo đến mức thử tưởng tượng bản thân lọt vào đó cũng làm tôi bối rối. Một nhân vật trong bài viết đón tôi vào nhà em trong con hẻm tìm mãi không ra với một mớ số […]

Bị bóc lột hay tiền?

Tôi đọc thấy một bài viết nói về chuyện phải bưng trà nước suốt ba tháng không học được gì, và nghĩ về cách ta tiếp cận một công việc. Tuần rồi tôi ngồi với một đồng nghiệp làm Trưởng phòng truyền thông. Chị kể tuyển được bạn intern (thực tập sinh). Bạn nói thông […]