Người liên lạc khẩn cấp

Để có thể sử dụng phòng tập ở một nơi, cô nhân viên đề nghị tôi điền vào tờ phiếu có tên họ và số điện thoại của người liên lạc khẩn cấp. Tôi suy nghĩ rất lâu và hỏi liệu có thể không cần điền không. Và cô đáp, đó là quy định. Tôi […]

Thị trấn thuyền nhân

Tôi đến Songkhla sau một chuyến tàu dài hơn một đêm. Cùng ngày hôm ấy, nhà ga xe lửa ở Pattani bị đánh bom. Con tàu dừng hàng chục lần trong đêm. Cảnh sát có súng lên xuống kiểm tra căn cước của người khách bất kỳ nào đó.  Người ngồi cạnh là một bạn […]

Vòng khói phù phiếm dày đặc: Ngồi – Nguyễn Bình Phương

Những ai mong chờ một quyển đẫm máu như “Thoạt kỳ thủy”, hay một câu chuyện ma linh ám ảnh kiểu “những đứa trẻ chết già” thì hẳn sẽ không mặn mòi lắm với “Ngồi” của Nguyễn Bình Phương.   Còn với tôi, đây là một quyển mạnh mẽ và xứng đáng, nó róc rỉa, […]

Chỉ là thủ dâm thôi

Gone Girl làm thỏa mãn khán giả Việt Nam, một lớp khán giả hoàn toàn bị ức chế và giận dữ với những miếng bọt biển đầy dối trá và hài hước của truyền thông. Bộ phim cũng thỏa mãn phụ nữ – những cô gái muốn có cảm giác về một sự mắc kẹt […]

Trà Vinh: Nhớ một con phố cây xanh…

Phải đi hết những đồng lúa miên man không dứt, khi chạm phải mái chùa Khmer vàng chói đâm thẳng lên nền trời, đó là lúc người du khách đến được Trà Vinh. Người đến Trà Vinh, không rơi xuống cái thẳm sâu của yên bình thì chắc cũng ngẩn ngơ mất một hồi lâu […]

Chiều nay

Nhiều tháng năm chẳng có dấu tích gì hơn là một buổi chiều, nhìn nhánh mới bung ra từ thân cây. Và thấy nhiều hoàng hôn đi lại xung quanh… Thương…