Cafe diễm tình ở thành phố cây cổ thụ

Trà Vinh giống như một cơn gió. Thành phố ấy quá bé, lúp xúp như một ngôi làng nhỏ. Ở đó, tôi bắc chiếc ghế xuống quán cafe có đèn cóc mở sớm, lơ mơ chìm vào giấc ngủ dở dang khi cô gái bưng phin cafe đặt trước mũi tôi. Cái đồng hồ cũ... Continue Reading →

Blog tại WordPress.com.

Up ↑

%d người thích bài này: