Đứa con nhạt toẹt

“Con có biết nơi chúng ta đang ngồi từng là biệt thự của một trong những đại gia giàu nổi tiếng ở Sài Gòn xưa, ông ta để lại một tham vọng mỹ cảm tuyệt đẹp về kiến trúc không?” – Ông già hút vào một ngụm khói, nhìn tôi ngẩn ngơ và chỉ vào tòa nhà bảo tàng Mỹ Thuật. Tôi không bao giờ … Đọc tiếp Đứa con nhạt toẹt

Tháng Tư

Tôi thường nghĩ mình bị nguyền rủa – bởi sinh ra vào một thời đại kỳ cục và phù phiếm. Tôi ngồi hàng chục giờ phỏng vấn một số trí thức – những người gọi bản thân là “chiến thắng” trong cuộc chiến tranh Nam Bắc, và đã bước vào Sài Gòn những ngày cuối tháng Tư 1975. Có một câu người ấy nói: “Khi … Đọc tiếp Tháng Tư

Lòng tử tế không thoả hiệp

Cái bình trà đá miễn phí trên con đường đi làm của tôi có mang một sợi xích sắt rất to. Nó tròng qua cổ bình, móc xuống lưng và sau đó quấn chặt vào gốc cột điện nơi chiếc bình tựa vào. Một lần đi bộ, tôi đến trước bình và hứng nước, đổ vô cái chai mình hay mang theo trong balo. Sau … Đọc tiếp Lòng tử tế không thoả hiệp

Chò nâu bay và thép gai

Hình ảnh người thanh niên trẻ cầm cái túi đựng mền đề “Kính tặng Obama” khiến bất cứ ai cũng có thể bật cười. Bức ảnh và nụ cười vô tư ấy xuất hiện chỉ một tuần sau khi tôi nhận được hình ảnh bạn tôi gửi – hàng rào thép gai giăng kín sắc gạch màu đỏ của Nhà thờ Đức Bà. Một tuần … Đọc tiếp Chò nâu bay và thép gai

Cơn mưa thứ nhất

Bạn gửi cho tôi một tấm ảnh Sài Gòn có cơn mưa đầu tiên. Cảm giác đó thật lạ lùng. Ngày ở Sài Gòn, tôi thường bị cơn mưa chụp xuống đầu mình. Mùi nước, mùi khói trộn mùi nước, mùi của lá me bay đầy trên áo mưa, mùi của chiều kẹt xe đứng nhìn mưa. Cảm xúc về cơn mưa ở Sài Gòn … Đọc tiếp Cơn mưa thứ nhất

Hẹn hò dưới hàng cây bê-tông

Cuối năm 2014, những cây cổ thụ cuối cùng trên đường Nguyễn Huệ bị hạ xuống. Hồi ấy, cứ đi bộ giữa nắng chang chang, nhìn người bán hàng rong bạc mặt ngồi xích vào một cửa hàng nào có máy lạnh phả ra, tôi mới chợt hiểu cây xanh đối đãi với người như thế nào, và đáp lại con người hành xử với … Đọc tiếp Hẹn hò dưới hàng cây bê-tông

Chúng ta có thể nguyền rủa bóng tối không?

Tôi nghĩ rằng vẫn phải nguyền rủa nó. Tôi nhấn mạnh là mình không cố gắng đánh tráo một gương mặt vô tâm của những cơ quan công quyền địa phương khi người dân ở nơi nào đó hàng ngày phải khốn khổ đi qua những con đường ngập nước, ngập bùn, rác rưởi, đối mặt với những cái cống tắc nghẹt, đen ngòm không … Đọc tiếp Chúng ta có thể nguyền rủa bóng tối không?