Mình yêu một xứ sở – như yêu một cô gái đẹp quá chừng

Tôi thích cảm giác đi ngang qua một dòng sông màu nâu, có gió hắt lên mặt, và nghĩ mình thật may mắn khi ở gần xứ miền Tây này đến vậy. Tôi thương vô cùng cái cảm giác đi qua con phố cạnh dòng sông ở Sa Đéc, nghe mấy đứa nhóc cười cười... Continue Reading →

Chiều Sài Gòn

Chò nâu quắn quýt theo gió. Mưa xôn xao, xôn xao. Thành phố chứa những tiếng cười bất chợt vang lên, bung nở vào hạt mưa. Thành phố chứa những ngày xa xôi, đôi khi nụ cười nào đó trước mắt lại chứa thật nhiều niềm nhớ nhung phía quanh quẩn của ngày cũ. Có... Continue Reading →

Mùa mưa trong những chai bia

Mùa mưa ấy Không còn chút ảo tưởng nào. Phải đứng ở tận cùng của đỉnh cao, để thấy rằng thế giới hóa ra bé nhỏ và giản đơn như những bước đi hướng về phía trước. Có những kỉ niệm, chúng chìm vào cơn mưa, chúng ướt lướt thướt như một lần đứa trẻ... Continue Reading →

Blog tại WordPress.com.

Up ↑

%d người thích bài này: