Một tiếng hát qua đời

Lần đầu tiên tôi đến thăm nhà bà Kim Chưởng và ông Lý Hùng là do một bạn đạo diễn trẻ tên Võ Huy Thăng chở đi, ra đến chợ nổi Cái Răng, đi bộ khỏi những cây cầu gỗ gập ghềnh, băng qua vài ba cửa nhà dân xóm chợ nổi, là tới chiếc […]

Ta không cần mặt trời nữa

Tôi cảm niệm về sự hào phóng của mặt trời thật sâu sắc. Mỗi sớm khi tôi đem quần áo vừa giặt ra phơi dưới nắng, rồi chạm vào vải ấm áp khi khô, tôi nhớ ra lời mẹ dặn thuở nào: “khi con phơi đồ dưới nắng, ánh mặt trời sẽ giết hết vi khuẩn, và đồ sẽ thơm thật thơm.” Hít thật sâu mùi vải, đó là ân huệ của sự lành mạnh miễn phí mà thiên nhiên ban tặng tôi mỗi ngày.

Hiểu từ gốc rễ

Con người vẫn không biết loài cây tự tri giác và cảm xúc về thế giới của chúng. Chúng trò chuyện bằng gió, bằng lá cây, bằng mùi hương. Chúng báo với nhau hiểm họa bằng rễ, cảm thấy hạn hán và biết lũ sắp tràn về.

Và ta cần hi vọng

Tôi đã nghĩ đến thật nhiều khả thể của tương lai, và dần nhận ra, tương lai có đến hay không cũng không quan trọng lắm.

Tất cả những cánh rừng sẽ biến mất…

Loài người là người thợ rừng đói đêm bỏ về thung lũng. Loài người là tôi mất hướng và nước mắt chảy khi nhận ra mình là kẻ không nhà. Loài người là anh lính cứu hoả đen đúa bạc phếch gương mặt hằn lửa đỏ, uể oải chặt những thân cây đang cháy rụi đến cuối cùng gốc rễ.

Lạc quan của hành tinh

Sự bừng nở của loài người đã thu bé thế giới của chúng ta lại thành cuộc vật lộn với dấu vết của chính mình – là thương tích trên vai các giống loài và nhân thể khác.

Bỏ trốn Sài Gòn

Nhiều lần chúng tôi hỏi nhau, mình nhớ gì nhất ở Sài Gòn. Nhớ rất nhiều. Nhưng nỗi nhớ chìm xuống cho cái lắc đầu ngạt thở – tôi không còn muốn vật lộn với cơ thể mình nữa – tôi không muốn chết chìm trong đô thị ô nhiễm không khí.

Tìm đến núi

Tìm đến núi là khao khát tìm thấy bản thân trước sự câm lặng vĩ đại, khi ta chẳng thể tìm thấy câu trả lời nào.