Thiên đường mù lòa

“Những người đến đây đều là kẻ đi trốn. Em ngẩng đầu lên nhìn họ xem. Chàng trai với mái tóc màu xanh đang tựa vào ánh trời và ngủ say sưa tên Pai, cậu ấy không còn con mắt nào. Những người như em chắc không bao giờ hiểu mất đi đôi mắt giống như Thượng Đế đưa tay nhấc mặt trời khỏi đường … Đọc tiếp Thiên đường mù lòa

Trong lễ hội hóa trang

Chúng tôi quyết định tổ chức một lễ hội hóa trang trong ngày tốt nghiệp cuối cùng. Ở tuổi 22, chúng tôi sớm nhận ra mình đang rời xa những vùng lấp lánh để bước vào đời thật. Nhiều đêm, tôi ngồi trên đỉnh ban công, tim kiệt lực đập chậm rãi, hồi hộp đợi tháng ngày mục ruỗng và thở gấp. Vy nằm trên … Đọc tiếp Trong lễ hội hóa trang

Gặp Thần Chết trong tiệm tạp hoá 24/24

Một bận 2 giờ sáng, ngồi ngủ gục ở Circle K. Ánh đèn màu trắng chụp xuống đầu như một cái lưới không mắt, quyết chống cự lại cơn lờ mờ đang xâm chiếm tôi. Rốt cuộc thì cũng ngủ mất.  – Tại sao phải lang thang thế này, không về nhà ngủ cho khoẻ? Tôi ngẩng đầu, thấy trước mặt người mặc áo choàng … Đọc tiếp Gặp Thần Chết trong tiệm tạp hoá 24/24

Cơn mất ngủ từ Thành Phố Cá

Tôi mất ngủ suốt 11 tháng. Mọi chuyện bắt đầu từ buổi chiều tôi nhảy xuống dòng sông, và một người đàn bà lái đò vớt tôi lên. Bà nói: “Cậu vội quá, cậu đã hiểu chết trong im lặng có nghĩa là gì chưa?” – Tôi ướt rượt, thở hổn hển, trèo lên bờ, không ngoái lại. Tôi oán hận bà đã giật lại … Đọc tiếp Cơn mất ngủ từ Thành Phố Cá

Cây kim phát tài rủ tôi bay

Tôi đi dò dẫm trên hành lang của tòa nhà. Miệng tôi dính mồ hôi, hơi nóng đổ xuống từ tận đâu đâu tầng 12. Từ chiếc radio của căn phòng nào đó phát ra tiếng hát: “Muốn không gian đừng tan, níu đôi chân thời gian/ Ngừng trôi cho giây phút chia ly này kéo dài”. Tiếng nhạc lần lữa kẽo kẹt vang lên … Đọc tiếp Cây kim phát tài rủ tôi bay