Vui chơi hết ngày tháng

Hồn nhiên tan biến

Image

Nàng bước về đến cửa. Phố rầm rì tiếng xe. Con trai nàng đang ôm những mảnh Lego trong tay. Nó ngẩng lên nhìn nàng, đôi mắt tròn xoe và cả cánh tay ngừng lại giữa không trung. Má tròn xoe. Mắt tròn xoe. Nàng ôm con vào lòng. Nó thả đống Lego xuống và quàng tay qua mẹ. Nó im lặng.

Nàng ko biết cái gì đã tạo ra thế giới im lặng ấy. Nàng nghĩ hẳn nàng đã tạo ra tội ác tày đình nào đấy khiến con nàng phải im lặng, khiến đôi mắt nó chỉ tròn xoe nhìn nàng chứ tuyệt nhiên ko bật ra một lời.

Ngôi nhà của nàng hình chữ nhật, với những khung sáng khẽ khàng từ ô cửa sắt được khóa kín, lọt lưa thưa như nan rổ. Nàng rời khỏi nhà, chồng nàng cũng rời khỏi nhà. Cậu trai bé nhỏ kia đã đối thoại ko biết bao nhiêu lần với khe nắng và những viên Lego màu sắc. Thế giới là gì? Nếu nó là 4 bức tường, thì cậu trai còn hiểu nó hơn cả nàng. Nếu thế giới là…thế giới, thì cậu trai dường như ko hiện hữu chút nào trong dáng dấp của nó cả.

Nàng thở dài, đặt con ngồi xuống chỗ chơi, và vắt chiếc áo khoác thẳng thớm lên móc.

Sức lực của nàng là để tỏ ra mình làm mẹ, phải vung vãi ra ngoài những con đường kia, để đem về những món ngon và hộp sữa cho cậu trai. Nàng ko còn đủ sức để dắt đứa bé vào thế giới, sau mỗi 12 giờ làm việc đến tận xương xẩu phải mỏi nhừ nữa.

Thành phố. Cậu bé cười hồn nhiên. Tiếng cười có thanh âm. Vang lên. Thành phố là thế giới gì của mẹ con nàng ko biết.

Nàng ko thấy tương lai nào ở thành phố, chỉ có những viên Lego tròn vo. Yên lặng.

 Khải Đơn

1 Response »

  1. cảm ơn ạ! chân thành cảm ơn!

    Like

Comment

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: