Vui chơi hết ngày tháng

Ta trói buộc trái tim mình thế nào?

(1)
13.04.2017 • Nghĩ

Trong bài trước, tôi đã mô tả sự kiểm duyệt khiến nghệ thuật bị tha hóa ra sao. Còn với nghệ sĩ thì sao? Nó gây ra điều gì? Một hình ảnh thú vị tôi từng xem là trong bộ phim “Đời nhẹ khôn kham” (làm từ truyện của Milan Kundera – bị Milan Kundera… Read More ›

Linh tinh »

Tạm dừng bất hạnh

(0)

Tôi quen một cô bé. Nhà cô ở quê xa, ba má có một nông trại nhỏ, trồng rau và cây trái. Cô giống bọn tôi. lớn lên, về thành phố và sống cuộc đời dữ dội của các giấc mơ và sự ồn ào. Cô nói muốn trở thành một người trồng rau, và… Read More ›

Nghĩ »

Ta trói buộc trái tim mình thế nào?

(1)

Trong bài trước, tôi đã mô tả sự kiểm duyệt khiến nghệ thuật bị tha hóa ra sao. Còn với nghệ sĩ thì sao? Nó gây ra điều gì? Một hình ảnh thú vị tôi từng xem là trong bộ phim “Đời nhẹ khôn kham” (làm từ truyện của Milan Kundera – bị Milan Kundera… Read More ›

Truyện »

Thiên đường mù lòa

(0)

“Những người đến đây đều là kẻ đi trốn. Em ngẩng đầu lên nhìn họ xem. Chàng trai với mái tóc màu xanh đang tựa vào ánh trời và ngủ say sưa tên Pai, cậu ấy không còn con mắt nào. Những người như em chắc không bao giờ hiểu mất đi đôi mắt giống… Read More ›

Đi »

Chuyến đi trên đường ray

(0)

Một ngày mùa mưa, tôi trèo lên tàu, ướt nhẹp và run lẩy bẩy. Con tàu sẽ chạy 12 giờ nữa. Ngoài cửa sổ, mưa bay chấp chới như tạo ra một vùng không gian nhuốm đầy hồ nghi. Những khối bê tông khổng lồ vươn lên giữa trời xám tro kia sẽ còn vươn… Read More ›

Báo Chí »

Cứu một ai đó

(1)

Sáng nay tôi xem cái clip ngắn chiếc xe hơi hất vài con người lên. Và họ chết. Sau đó tôi đọc thấy câu chuyện của một cô giáo kể về lúc đưa em bé đi bệnh viện, ở góc khác của vụ tai nạn. Cô viết: “Mọi ng chặn đc một chiếc xe tắc… Read More ›

Sách - Phim »

Petrus Ký – nỗi oan thế kỷ

(7)

Trong bảo tàng Mỹ thuật TPHCM vài năm trước, tôi hay nhìn thấy một bức tượng bằng đồng, tạc người thanh niên mặc áo dài khăn đóng, mốc xanh mốc vàng Đó là bức tượng Trương Vĩnh Ký, được lôi từ vị trí nổi bật ở công viên Thống Nhất (đường Lê Duẩn hiện giờ)… Read More ›

CAFE »

Trong quán cafe lạc lối

(7)

Khi mới về Sài Gòn sống, tôi dành phần lớn ngày tháng của mình trong quán cafe. Tôi ngồi hàng giờ, nghe bản nhạc của Trịnh Công Sơn. Có hôm tôi đã xúc động đến mức bật khóc vì một đoạn hát thế này: “Đời vẽ tôi tên mục đồng, rồi vẽ thêm con ngựa… Read More ›