Bốn ngày dằn vặt

Người cộng sản không chỉ có tiêu chuẩn kép. Họ nói về hiện thực như quyển tiểu thuyết nhiều màu sắc và hành động khốc liệt. Họ tận tình làm người thư ký lịch sử, đứng bên cạnh thầm thì lắng nghe hội thoại kẻ thủ ác, bình phẩm thơm hôi mùi thịt người.

Một tiếng hát qua đời

Lần đầu tiên tôi đến thăm nhà bà Kim Chưởng và ông Lý Hùng là do một bạn đạo diễn trẻ tên Võ Huy Thăng chở đi, ra đến chợ nổi Cái Răng, đi bộ khỏi những cây cầu gỗ gập ghềnh, băng qua vài ba cửa nhà dân xóm chợ nổi, là tới chiếc […]

Sinh giữa thời Covid-19

Có thể khi nhìn lại, bạn sẽ không ngờ rằng thế hệ sinh ra trong khó khăn kiệt quệ lại là những người có sức bật mạnh mẽ nhất để đón nhận cơ hội tới kịp thời.

Ta không cần mặt trời nữa

Tôi cảm niệm về sự hào phóng của mặt trời thật sâu sắc. Mỗi sớm khi tôi đem quần áo vừa giặt ra phơi dưới nắng, rồi chạm vào vải ấm áp khi khô, tôi nhớ ra lời mẹ dặn thuở nào: “khi con phơi đồ dưới nắng, ánh mặt trời sẽ giết hết vi khuẩn, và đồ sẽ thơm thật thơm.” Hít thật sâu mùi vải, đó là ân huệ của sự lành mạnh miễn phí mà thiên nhiên ban tặng tôi mỗi ngày.

Hiểu từ gốc rễ

Con người vẫn không biết loài cây tự tri giác và cảm xúc về thế giới của chúng. Chúng trò chuyện bằng gió, bằng lá cây, bằng mùi hương. Chúng báo với nhau hiểm họa bằng rễ, cảm thấy hạn hán và biết lũ sắp tràn về.

Và ta cần hi vọng

Tôi đã nghĩ đến thật nhiều khả thể của tương lai, và dần nhận ra, tương lai có đến hay không cũng không quan trọng lắm.

Sự cô đơn

Tôi phát hiện sự cô đơn đã biến thành món hàng bán chạy. Nó ve vãn trong các quán cà phê, ngồi lẳng lặng cạnh cô gái nhìn ra cửa sổ ngắm mưa. Nó biến thành món hàng bán chạy.

Tất cả những cánh rừng sẽ biến mất…

Loài người là người thợ rừng đói đêm bỏ về thung lũng. Loài người là tôi mất hướng và nước mắt chảy khi nhận ra mình là kẻ không nhà. Loài người là anh lính cứu hoả đen đúa bạc phếch gương mặt hằn lửa đỏ, uể oải chặt những thân cây đang cháy rụi đến cuối cùng gốc rễ.