Vui chơi hết ngày tháng

Hồn nhiên thô lỗ

(1)
12.06.2017 • Nghĩ

Người đàn ông cầm cây chổi, hua con mèo vào góc tường, đập liên hồi làm nó co rúm lại, cho đến khi cô chủ quán cafe hung tợn quát lên: “Làm cái gì mà đập nó! Nó ăn nhà ăn cửa nhà ông hả?” Ông hậm hực nhìn bà, rồi quăng luôn cây chổi… Read More ›

Linh tinh »

Vòng tay

(0)

Tôi nghĩ mình bị run rẩy, khi đưa tay vẫy chào anh, và anh ôm ghì lấy tôi. Đó là cách tôi tưởng tượng ra những lần hội ngộ. Anh ôm như thể biết tôi sẽ tan thành bọt vụn. Và xiết lấy. Có những cái ôm sẽ ở trên thân thể mình vĩnh viễn,… Read More ›

Nghĩ »

Hồn nhiên thô lỗ

(1)

Người đàn ông cầm cây chổi, hua con mèo vào góc tường, đập liên hồi làm nó co rúm lại, cho đến khi cô chủ quán cafe hung tợn quát lên: “Làm cái gì mà đập nó! Nó ăn nhà ăn cửa nhà ông hả?” Ông hậm hực nhìn bà, rồi quăng luôn cây chổi… Read More ›

Truyện »

Thiên đường mù lòa

(0)

“Những người đến đây đều là kẻ đi trốn. Em ngẩng đầu lên nhìn họ xem. Chàng trai với mái tóc màu xanh đang tựa vào ánh trời và ngủ say sưa tên Pai, cậu ấy không còn con mắt nào. Những người như em chắc không bao giờ hiểu mất đi đôi mắt giống… Read More ›

Đi »

Mùa hè này mình sẽ đi đâu?

(1)

“Chị ơi. Em là cô gái đã inbox chị hỏi về hành trình và kinh nghiệm đạp xe mấy tháng trước. Hồi đó em còn sợ, còn lo lắng nhiều thứ mà không dám làm, nhờ cuộc nói chuyện với chị, nhờ những điều chị chia sẻ mà em có niềm tin hơn rất nhiều,… Read More ›

Báo Chí »

Lòng tử tế không thoả hiệp

(0)

Cái bình trà đá miễn phí trên con đường đi làm của tôi có mang một sợi xích sắt rất to. Nó tròng qua cổ bình, móc xuống lưng và sau đó quấn chặt vào gốc cột điện nơi chiếc bình tựa vào. Một lần đi bộ, tôi đến trước bình và hứng nước, đổ… Read More ›

Sách - Phim »

Petrus Ký – nỗi oan thế kỷ

(7)

Trong bảo tàng Mỹ thuật TPHCM vài năm trước, tôi hay nhìn thấy một bức tượng bằng đồng, tạc người thanh niên mặc áo dài khăn đóng, mốc xanh mốc vàng Đó là bức tượng Trương Vĩnh Ký, được lôi từ vị trí nổi bật ở công viên Thống Nhất (đường Lê Duẩn hiện giờ)… Read More ›

CAFE »

Trong quán cafe lạc lối

(7)

Khi mới về Sài Gòn sống, tôi dành phần lớn ngày tháng của mình trong quán cafe. Tôi ngồi hàng giờ, nghe bản nhạc của Trịnh Công Sơn. Có hôm tôi đã xúc động đến mức bật khóc vì một đoạn hát thế này: “Đời vẽ tôi tên mục đồng, rồi vẽ thêm con ngựa… Read More ›