Vui chơi hết ngày tháng

Cafe diễm tình ở thành phố cây cổ thụ

Trà Vinh giống như một cơn gió. Thành phố ấy quá bé, lúp xúp như một ngôi làng nhỏ. Ở đó, tôi bắc chiếc ghế xuống quán cafe có đèn cóc mở sớm, lơ mơ chìm vào giấc ngủ dở dang khi cô gái bưng phin cafe đặt trước mũi tôi.

Cái đồng hồ cũ đầy bụi trong quán chỉ 3 giờ sáng. Tôi gác chân lên một cái ghế, nghe tiếng hát “chiếu Cà Mau nhuộm màu tươi thắm” phát nhỏ nhẻ từ cái radio cùi bắp treo trên gạc cửa của cô bán cafe.

IMG_3853

Cô bán đúng gái miền Tây, miệng cười lóng lánh khi dòng nước sôi bốc khói trôi vào từng cái phin cà phê nhôm cũ kĩ và méo mó. Cái áo bà ba tím của cô tím rịm lại vì ánh đèn đường màu đỏ trong đêm nhá nhem dần về sáng.

Cạnh tôi là 2 ông già đội mũ vành kiểu Tây, chống xe đạp, rồi thủng thẳng ngồi xuống hít ngửi mùi cafe và nghe tiếng hát lách tách rơi ra từ cái radio, chắc hẳn sẽ thấm vô luôn giọt cafe đang rơi.

Chỉ cần nhấp một ngụm nhỏ xíu giữa 3 giờ sáng sương còn mát mát, nước cafe nóng làm tôi tỉnh ngủ, ngẩng đầu lên trời và sững sờ vì hàng cây trước mặt.

Cả vùng trời phía ngoài quán cafe phủ kín màu thẫm đậm của hàng chục cây cổ thụ cao vút. Trời ko kịp sáng. Chỉ có ánh đèn cóc màu đỏ và cái đèn đường phủ màu lên con đường, cây lá và cả tiếng hát của anh chàng bán chiếu trong radio.

IMG_3921

Không thể nào nhanh nhảu nổi ở Trà Vinh. Nơi đây chứa 1000 cơ hội để người ta ngồi lì ra nơi hàng quán xập xệ thế này, nhìn cô hàng chăm chỉ và xinh xắn, ngắm mấy ông già bắt đầu chậm rãi bày bộ cờ ra khi ánh trời bắt đầu thức dậy.

Thành phố của cây cổ thụ thức dậy, chậm chạp y hệt một ông già hết thời và tao nhã.

Tôi đã mơ hồ nghi ngờ hẳn mình lạc hẳn vào vùng đất của giấc ngủ muộn. Nơi đây, chẳng ai buồn vươn vai đứng dậy khỏi cái ghế quán của mình mà vội vàng lao vào cuộc làm việc và tranh giành. Người ta chậm chạp hệt như khi ta xem một cuốn phim từ tốn và nhiều quãng dừng để suy ngẫm.

Khi tôi đứng dậy, ngáp ngủ và nhìn ánh mặt trời nhô ra ở khu nhà trước mặt, những người đàn ông mê mải đã ngồi đầy quán. Cô hàng đứng trước gần trăm cái phin cafe, loay hoay như một cô thợ dệt nhanh nhảu, châm nước, đóng nắp, xếp qua một bên và bưng ra cho khách.

Nắng sớm rẽ qua khung cửa sổ, đong thêm mùi vào một bài vọng cổ buồn thê thiết khác, nơi đó, cô gái phải đi lấy chồng và chàng trai đứng nhìn cuối ngõ đến tận khi trời phủ bóng đêm.

IMG_3858

Thật lạ lùng, trong thoáng chốc, cả khung trời trống trải như cái ngõ của anh chàng, tiếng mấy người đàn ông lao xao, lao xao và xa xôi vô số kể. Hàng cây của thành phố rào rạo trở mình đôi chút. Khi cô hàng nói: “Anh uống trà đá nghen!” – thì tôi vừa nhận ra môi mình đã vương mùi đắng của thứ cafe quê mùa và xốn xang cả một đêm không ngủ.

Cô cười tươi quá, mà đánh son chi cho đẹp thêm dữ vậy trời?

Khải Đơn

Tagged as: , , ,

Comment

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: