Vui chơi hết ngày tháng

Nghĩ rss

Xiết cổ hạnh phúc

(0)
02.07.2017

Trong bữa tối với một người bạn, cô kể rằng cuộc hôn nhân đã đổ vỡ. Tôi kinh ngạc.  Ở tuổi 29, tôi chưa hề tưởng tượng ra mình có được hạnh phúc ấm áp như cô, gói gọn một gia đình, và có một em bé nhỏ. Cứ như thể hạnh phúc đó không… Read More ›

Bất trắc của nhàn rỗi

Tôi hay ngồi ở quán cafe để viết. Có những ngày, tôi gặp cả chục bạn trẻ. Họ ngồi trong quán từ sáng đến chiều (tương đương tôi), hầu hết là nam thanh niên, còn rất trẻ.  Có ba cậu thanh niên ngồi chơi bài sau khi ăn xong mấy ổ bánh mì. Chơi từ… Read More ›

Hồn nhiên thô lỗ

Người đàn ông cầm cây chổi, hua con mèo vào góc tường, đập liên hồi làm nó co rúm lại, cho đến khi cô chủ quán cafe hung tợn quát lên: “Làm cái gì mà đập nó! Nó ăn nhà ăn cửa nhà ông hả?” Ông hậm hực nhìn bà, rồi quăng luôn cây chổi… Read More ›

Đứa con nhạt toẹt

“Con có biết nơi chúng ta đang ngồi từng là biệt thự của một trong những đại gia giàu nổi tiếng ở Sài Gòn xưa, ông ta để lại một tham vọng mỹ cảm tuyệt đẹp về kiến trúc không?” – Ông già hút vào một ngụm khói, nhìn tôi ngẩn ngơ và chỉ vào… Read More ›

Tháng Tư

Tôi thường nghĩ mình bị nguyền rủa – bởi sinh ra vào một thời đại kỳ cục và phù phiếm. Tôi ngồi hàng chục giờ phỏng vấn một số trí thức – những người gọi bản thân là “chiến thắng” trong cuộc chiến tranh Nam Bắc, và đã bước vào Sài Gòn những ngày cuối… Read More ›

Ta trói buộc trái tim mình thế nào?

Trong bài trước, tôi đã mô tả sự kiểm duyệt khiến nghệ thuật bị tha hóa ra sao. Còn với nghệ sĩ thì sao? Nó gây ra điều gì? Một hình ảnh thú vị tôi từng xem là trong bộ phim “Đời nhẹ khôn kham” (làm từ truyện của Milan Kundera – bị Milan Kundera… Read More ›

Bóng ma của người câm

Tôi không muốn chen vào những đối thoại về sự kiểm duyệt trong thời gian gần đây, cho đến một bữa cắm trại, bạn tôi hát “Con đường xưa em đi”. Tiếng bạn hát gợi cho một suy nghĩ về sự kiểm duyệt. Kiểm duyệt là một não trạng kỳ lạ, hơi giống bệnh dịch…. Read More ›

Hoang mang mỗi ngày

Bạn có thể sẽ hoang mang thêm 20 năm nữa nếu mãi không chạm tay vào công việc mình muốn thử.

Tự do trên tấm vải

Khi tôi bước vào một phòng vẽ trùm kín vải bạt giữa Trung tâm Nghệ thuật của Bangkok, bạn đi cùng tôi nói: “Hướng dẫn bảo bạn hãy dùng cọ và vẽ về điều bạn cho là tự do đi!” Dưới chân chúng tôi là gần chục thau màu và cọ vẽ ngổn ngang. Trên… Read More ›

Chọn lựa

Tôi và bạn bè thường có những đối thoại như vầy với nhau. Bạn nói: Làm nghề này sếp lệnh cho đi phong bì là phải đi, không có lựa chọn, có ngày uống say không ngẩng đầu dậy đi làm nổi. Nhưng đó là công việc, phải làm với khách hàng. Có bạn kể:… Read More ›