Sự cô đơn

Tôi phát hiện sự cô đơn đã biến thành món hàng bán chạy. Nó ve vãn trong các quán cà phê, ngồi lẳng lặng cạnh cô gái nhìn ra cửa sổ ngắm mưa. Nó biến thành món hàng bán chạy.

Tất cả những cánh rừng sẽ biến mất…

Loài người là người thợ rừng đói đêm bỏ về thung lũng. Loài người là tôi mất hướng và nước mắt chảy khi nhận ra mình là kẻ không nhà. Loài người là anh lính cứu hoả đen đúa bạc phếch gương mặt hằn lửa đỏ, uể oải chặt những thân cây đang cháy rụi đến cuối cùng gốc rễ.

Khi cúi nhìn người thấp kém

Hôm trước khi đọc các tranh cãi về phân biệt chủng tộc ở Việt Nam, tôi thấy có người bảo "Chuyện này có ở Việt Nam đâu mà đem ra bàn?" - Tôi nghĩ người ấy đã nhầm. Sự kỳ thị và hạ thấp những nhóm người khác biệt với mình về hình thể, màu da, văn hóa không hề ít ở Việt Nam.

Rời khỏi hàng rào

Chuyến đi làm khinh thị dần khép miệng (như vết lở lói bệnh tật ta không dám nhìn), lý giải vì sao người không giống ta, từ cách đơm miếng ăn từng bữa, cách yêu thương đồng loại, cách thù địch giống loài. Những kẻ đi tìm thế giới dần hiểu sự khác biệt là món quà quý báu, mọi biểu hiện đều lấp lánh như nhau làm nên nhân loại mà ta không cách gì hiểu trọn vẹn.

Blog tại WordPress.com.

Up ↑