Đường Rừng Phản Bội

“Ngọn núi há mồm. Cha tôi đứng ở rìa chân núi khi đi đốt măng rừng. Tôi nhìn thấy núi mở miệng và nuốt chửng ông. Cái bóng của ông khắc đen vào dáng núi. Tôi chạy về nhà. Tôi gọi mẹ. Tôi gọi tên bà nội, 'Nội nói đúng rồi mẹ ơi', mẹ chạy từ làng ra. Mặt đất rùng mình hất mẹ ngã. Dân làng túa ra. Mặt đất gãy thành hố, thành đường nứt đen, người trượt chân rơi xuống."

Tóc rụng

Tóc lén lút rơi xuống nền nhà tắm sau buổi gội đầu. Tóc thản nhiên trút xuống nền nhà gạch men trắng phau, vằn vện sợi màu đen, rồi quấn quanh chiếc chổi tôi khua khắp nhà, hòng che giấu đi vết tích bối rối.

Mời bạn đón đọc sách mới của Khải Đơn

Đây là tập sách nhỏ đầu tiên tôi viết lại sau 2 năm: "Tại sao tôi đến Mỹ học viết? - Đi chậm về phía sáng tạo": https://www.smashwords.com/books/view/1150577 Tập sách là khoảng 13 bài viết tôi ghi lại hành trình mình đến Mỹ học viết, với rất nhiều sự tủi hổ, với cả cảm giác... Continue Reading →

Sách mới tôi viết: Mekong – phù sa phiêu bạt

Những con người bình thường, sinh phần buồn bã, lãng quên lấp lánh như hạt phù sa lang thang làm nên cuộc sống lớn lao của Mekong, dòng sông có một lịch sử và thực tại đặc biệt nhưng tương lai đầy bất định.

Mùa đông rúng động

Bây giờ là mùa mưa. Chỉ cần sáng ngủ dậy, chạy ra đường là phải bung ô ra, và tha hồ đánh võng qua các vũng nước. Hôm nào chạy trong mưa như sáng nay, tôi lại hay nhớ về một buổi trưa mùa đông ở cảng Nagasaki, khi tôi ngồi uống cafe với ông... Continue Reading →

Bắt rễ

Ký ức không phải thứ tồn tại trong quá khứ, nó chỉ là một hạt mầm nứt vỏ vào hiện tại, bắt rễ vào đầu óc mình khi sự cô độc đủ nhiều cho một đối thoại. Ta bắt đầu so sánh buổi sáng hôm nay không được bình an như một hôm nào xa... Continue Reading →

Sách mới mình viết vừa xong

Chào bạn, Mình thật hạnh phúc vì đã xuất bản quyển sách thứ hai, về một nơi mình đã gắn bó 9 năm qua. "Sài Gòn - Thị thành hoang dại" là tập viết thứ hai của mình. Quyển này viết về Sài Gòn, về những người nhập cư đã rời xa quê hương để... Continue Reading →

Gravity – sự sống trong một tiếng chó tru

Trong một mớ máy móc, áo phi hành gia, tàu vũ trụ, trạm không gian, “Gravity” ban đầu đã làm tôi hơi bực dọc, vì tôi ghét những bộ phim toàn máy móc và ít con người đến vậy. Nhưng ở đó, có một cảnh phim khiến tôi sững người lại. Ryan Stone (Sandra Bullock),... Continue Reading →

Thức uống của quỷ (2.3): MỘT MÙA ĐỊA NGỤC

“Đừng rang hạt cafe của bạn trong chợ.” (Đừng nói bí quyết với người lạ) Người du mục Oromo nói >> Thức uống của quỷ (1): Ly cafe đầu tiên >> Thức uống của quỷ (2.1): MỘT MÙA ĐỊA NGỤC >> Thức uống của quỷ (2.2): MỘT MÙA ĐỊA NGỤC  Tôi gặp cậu thanh niên... Continue Reading →

Thức uống của quỷ (2.2): Một mùa địa ngục

Ở phần này, tác giả trở về ngôi nhà xưa mà nhà thi sĩ tài hoa và đồng tính Arthur Rimbaud đến Ethiopia để tìm cafe. >> Thức uống của quỷ (1): Ly cafe đầu tiên >> Thức uống của quỷ (2.1): MỘT MÙA ĐỊA NGỤC Hãy cùng trở về thời đó, một ngàn năm... Continue Reading →

Blog tại WordPress.com.

Up ↑

%d người thích bài này: